Hiển thị các bài đăng có nhãn TAM SU. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TAM SU. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 14 tháng 1, 2017

Mong chồng đừng hậm hực chuyện cũ mà làm phiền tôi

Tôi là vợ cũ tác giả bài "Vợ đòi ly hôn sau khi trở nên xinh đẹp". Tôi biết đến bài này do chồng cũ "sơ ý" gửi nhầm link cho tôi thay vì cho chị gái, người anh muốn dãi bày tâm sự. Tôi biết năm mới không nên viết tiêu cực, bản thân cũng từng phân vân nên cho chồng cũ câu trả lời trước tết hay sau tết? Tôi thấy tốt nhất viết trước hơn là chờ đến tết. 

Thật ra chuyện qua cũng một thời gian dài rồi mà không ngờ chồng cũ vẫn còn ấm ức. Tôi bên chồng sắp cưới chẳng thấy chút gì hối hận mà ngày nào cũng là ngày vui, anh mến con tôi, cha mẹ anh cũng mến chúng tôi chẳng tỏ chút thái độ kỳ thị nào. Tôi cũng chẳng phải một người phụ nữ thích vụng trộm khi giấu chồng cặp với kẻ khác hay phải chắc chắn về đối phương tốt hơn chồng thì mới bỏ chồng như phần lớn ông chồng bà vợ hiện nay. Tôi đề nghị chấm dứt với chồng ngay khi thấy cuộc sống càng ngày càng làm tôi mệt mỏi, xong xuôi tôi mới hẹn hò với Minh.

Chồng cũ nói có vẻ anh phóng khoáng lắm, vung tiền cho vợ con, tôi là bà nội trợ ở nhà nuôi con cũng có tiền, nhưng thực chất tôi cũng phải đi làm, về nhà lại phải lo cho gia đình. Mua máy tập cũng phải đợi khi đêm tối khi con ngủ mới có thời gian (nếu còn sức) tập, cũng may tôi sinh con không xồ xề chứ nếu phát tướng chắc anh chì chiết tôi hoặc đổi vợ lâu rồi. Anh lên chức vụ bây giờ cũng chẳng vẻ vang gì khi ô dù, cửa sau đủ hết, tính tình thì lúc cần nhà vợ giúp sẽ ngon, khi xong chuyện đi khắp nói tự mình giải quyết. Tiền anh không nghĩ phải nuôi con sao mà nói như thể anh tỉ phú, khi nuôi con rồi cho vợ tiêu xả láng không bao giờ lo đói?

Đêm vợ muốn yêu chồng lại không cho, tôi đến nản. Nghe anh kể thì tôi lơ đãng, xồ xề lắm nhưng 1m68 mà nặng 53 kg tôi thấy quá sức bình thường. Người ngoài chẳng ai chê tôi, đến đứa bạn thân từ hồi còn mặc tã, tính thẳng như ruột ngựa, tôi có lỗi gì là nó thẳng thừng chê, mà nó còn chẳng chê. Chỉ có về nhà là chồng phàn nàn, thử hỏi những người vợ như tôi hạnh phúc lắm sao? Người ta cần một người chồng biết an ủi, hiểu chuyện, biết động viên chứ không cần người chỉ biết chê, không biết coi trọng những gì mình đang có. Đồng nghiệp anh có nhiều cô vợ sinh con phát tướng hơn tôi nhưng họ chẳng chê, còn hiểu cho vợ khổ cực mang thai sinh con. Những người đó sao anh không so sánh rồi nhìn lại mình, mà toàn chăm chăm so sánh những cặp vợ chồng son rồi muốn vợ mình như vợ mấy anh chàng tầm 30 đó?

Tôi gặp Minh, cảm thấy mình sống an nhàn hơn. Anh giúp tôi việc nhà một cách đúng nghĩa, không so sánh tôi với ai, anh cũng chẳng cằn nhằn tôi phải mặc thế này, đi giầy thế kia. Tôi cũng hợp tính mẹ anh nên luôn tâm sự, đi cà phê với bà. Bên Minh tôi cảm thấy bình yên, chẳng gò bó, so sánh mà được phép sống như mình muốn. Minh cũng bận, tôi cũng bận nhưng luôn để thời gian cho nhau tâm sự, hẹn hò. Tôi cũng chẳng phải người lo xa, lấy ai thì phải thề non hẹn biển chết vì người đó, đơn giản hợp thì yêu, không hợp thì bỏ. Một khi đã bỏ có nghĩa là đã hết tình cảm nên việc quay lại sẽ không bao giờ. Mong chồng cũ đừng vì chuyện làm tôi ghen nhưng bất thành mà còn hậm hực, cũng đừng nói như thể tôi sống nhờ tiền của anh như vậy. Tôi ghét nhất kiểu có tiếng mà không có miếng đó.

Tôi nói chuyện với Minh từ lần đầu đã rất hợp, đến chúng tôi còn ngỡ ngàng. Anh cũng luôn giúp tôi trau dồi thêm kiến thức trong lĩnh vực của anh nữa vì tôi muốn chứ không tỏ vẻ "việc này khó lắm, sao em hiểu được, nói em cũng không hiểu đâu" như ai kia. Chồng cũ luôn muốn vợ bằng với những cô vợ còn son của những cậu đồng nghiệp tầm 30 kia, anh không hài lòng với những gì mình có, học thức và bề ngoài ưa nhìn thôi cũng không đủ. Vậy tôi cũng nên để anh đi tìm một cô vợ tuổi đôi mươi, không thích sinh con để giữ dáng, cũng là người có thể mãi mãi giữ nhan sắc tuổi đôi mươi. Còn tôi đi tìm đối tượng hợp với mình, người hài lòng những gì mình có, không đứng núi này trông núi nọ so sánh tùm lum. Phụ nữ nhan sắc rồi cũng thay đổi, người trẻ ra, người chín chắn theo năm tháng nhưng cũng có người lấy chồng lại già đi. Nét đẹp phụ nữ không giống nhau, nét đẹp tuổi 20, 30 hay 60 sẽ không hề giống nhau nên theo năm tháng đừng mong phụ nữ cứ giữ mãi nét đẹp thời còn con gái được.

Gửi đến chồng cũ!

Em biết chắc chắn anh sẽ đọc được tâm sự của em nên em muốn nói cho anh biết rằng chúng mình đã ly dị, cuộc sống không còn liên quan đến nhau, chỉ còn gặp nhau vì con nên mong anh đừng dò la tin tức cuộc sống em qua con gái. Cả gia đình anh xúi con về nhà nói thế này thế kia, nói tốt về cha rồi muốn cha hơn mẹ cho em nghe, em đều biết là nhà anh xúi vì con nhỏ nên dễ nói nhưng cũng dễ khai sự thật. Con cũng rất mến Minh, gặp Minh còn nhiều hơn anh nên để con từ mến chuyển sang không ưa là không thể. Hôn lễ em không mời anh, không phải là còn yêu mà đơn giản không muốn mọi người xì xào bán tán thêu dệt câu chuyện này, hay nghĩ em muốn chọc tức anh. Cuối cùng em muốn nói thêm là tháng này anh vẫn chưa trả trợ cấp như đã thống nhất đâu, mong anh đừng nói miệng nữa mà hãy thực hiện thì sẽ tốt hơn. Thân!

Hân



XEM THÊM http://ift.tt/2eFKc3W

Bạn gái chỉ muốn chúng tôi luôn trong mối quan hệ bí mật

Tôi 28 tuổi, là người miền Trung, em 27 tuổi, là người miền Bắc. Chúng tôi tình cờ cùng thi vào và làm việc tại một trường chuyên ở phía Nam. Tôi thi vào trường bằng năng lực, không hề có mối quan hệ nào. Em thi vào trường cũng bằng năng lực và một chút quan hệ với thầy hiệu phó. Suốt 4 tháng sống cùng nhau dưới môi trường ký túc xá, tôi cảm thấy thích em thật sự. Qua đứa bạn cùng phòng, tôi biết em cũng có tình cảm với mình. Tôi thích em bởi tính cách em nhẹ nhàng và lối suy nghĩ sâu sắc. Tôi là một chàng trai bộc trực, thẳng thắn và suy nghĩ có phần đơn giản. Tôi là người không giỏi kìm chế cảm xúc. Tôi thích em và thể hiện điều đó cho em với mọi người biết. Không ngờ điều đó lại tạo một áp lực lớn cho em.

Chúng tôi là giáo viên trẻ, mới về trường nên là tâm điểm của mọi sự chú ý, mọi cử chỉ và hành động của chúng tôi đều bị để ý. Mọi chuyện trở nên rắc rối khi trong đợt nghỉ vừa rồi, nhóm chúng tôi cùng đi Đà Lạt chơi 5 ngày và tôi thể hiện tình cảm với em trước mặt mọi người. Không ngờ điều đó lại gây áp lực cho em, em sợ mọi thứ, sợ mọi người bàn tán, sợ thầy hiệu phó biết chuyện sẽ la em, hơn hết em sợ ảnh hưởng đến tương lai của hai đứa, em sợ nếu chúng tôi yêu nhau sẽ ảnh hưởng đến chất lượng công việc. Em tránh mặt mọi người, suốt ngày chỉ ở trong phòng, trừ những lúc đi dạy. Tôi đã cố gắng thuyết phục em đương đầu với mọi chuyện mà em không chịu. Em bảo tôi hãy dừng lại, tôi thật sự rất buồn nhưng vẫn làm theo lời em.

Qua đứa bạn cùng phòng, em nhắn nhủ đến tôi là hãy chờ đợi, sau 1-2 năm khi hai đứa thật sự có chỗ đứng vững chắc trong trường rồi mới tính đến chuyện tình cảm. Tôi làm theo lời em, hai đứa cố gắng tránh mặt nhau, tôi thích em lắm nhưng chỉ biết đứng xa nhìn em, lên trường hai đứa không dám nhìn nhau luôn, tình cảm dành cho nhau chỉ còn là những dòng tin nhắn. Tôi thật sự buồn và mong muốn thời gian qua nhanh để được gần em, lo lắng cho em. Sống cách nhau vài bước chân mà cứ ngỡ như xa lắm, giờ tôi chỉ biết chờ đợi và âm thầm nhìn em.

Hoàng



XEM THÊM http://ift.tt/2eFKc3W

Cả gia đình chồng thường xuyên đánh con dâu không thương tiếc

Tôi có một người bạn gặp chuyện không may trong hôn nhân, nhưng vì sợ bị trả thù nên có nhờ tôi tư vấn, trong khi tôi cũng không phải là chuyên gia tư vấn nên viết lên mục Tâm sự đôi dòng mong mọi người cho bạn tôi lời khuyên hữu ích nhất. Câu chuyện nếu kể chi tiết sẽ rất dài nhưng xin được kể những vấn đề chủ chốt để gây nên bất hạnh trong hôn nhân của bạn. Bạn tôi lấy một người cùng quê, yêu rất nhanh chóng và cưới cũng nhanh vì bạn bè cùng học cấp 2. Đây chính là mấu chốt cho việc không tìm hiểu kỹ.

Sau 7 năm gắn bó tính ra bị đánh không đếm xuể, kể cả bố mẹ bạn cũng bị dằn mặt. Gần đây nhất là bố chồng nhảy lên chửi bới, đập phá đòi đánh bạn và mẹ đẻ bạn, rất may có người chạy ra can ngăn, nếu không không biết còn có chuyện gì nữa. Lý do chỉ vì trước đó chồng bạn nhờ ông đi sửa xe máy giúp và nói là thay bọc yên xe, bạn nói ông thay màu trắng, nếu không có thì không thay, lúc khác bạn đi thay. Đến khi về ông thay màu nâu mà không ý kiến gì, buổi trưa bạn tôi cầm xe đi thay đúng màu bạn thích và về có nói với bố chồng là con không thích màu nâu, con thay màu này bố ạ. Chuyện chỉ có thế mà ông đập phá, chửi cụ kị nhà bạn tôi và nhảy lên định xông phi vào bạn và mẹ bạn (mẹ đẻ lên trông con hộ bạn), nhưng có thợ ở tại đó chạy ra can ngăn, lúc này là 4 thợ. Nói thêm là bố chồng từng cay cú hàng xóm mà đổ thuốc sâu vào bể nước mưa nhà họ, may không ai chết nên được tha.

Thời điểm bạn sinh bé gái thứ nhất bị sản giật, bố mẹ chồng sợ tốn tiền nên chửi trước mặt thông gia, chỉ vào mặt cháu bảo nó không phải cháu, bắt bạn về nhà, không cho nằm viện. Khi sinh cháu trai thứ 2, mẹ chồng ra chăm cũng gây sự, xui con trai đánh vợ, lúc này chồng bạn cầm kéo định giết bạn, rồi đi tung tin là vì bạn láo nên dạy dỗ tý thôi. Rồi vài lần bạn đang bế cháu chồng cũng đánh cả vào cháu, tiếp tục bạn còn bị chồng ném vật to bằng một phần tư cục gạch vào trúng mắt, sưng húp mắt, máu mê bê bết chạy sang hàng xóm nhờ băng bó, may thay nằm viện một tuần liền cũng đỡ. Sự việc này chỉ vì bà mẹ chồng đổ cho là giấu kẹo đi không cho bà ăn. Lần nào cũng chỉ có lý do từ nhà bố mẹ chồng xúi giục, lần nào chồng cũng điên cuồng đuổi đánh.

Bạn vừa chăm con nhỏ mới sinh, vừa làm quần quật, vợ chồng bạn mở cửa hàng sửa chữa ô tô nên rất bận. Chồng bạn sẵn sàng ngồi chửi nhau tay đôi với mẹ vợ, khi ra ngoài nói sai sự thật, đổ cho bạn láo nên dạy dỗ tý. Cháu bé thứ 2 hơn 2 tuổi nhưng sự việc vẫn kéo dài không có hồi kết. Bố mẹ chồng cay cú hậm hực chửi bới bố mẹ bạn, chồng cũng không khác gì. Trong khi đó hàng tháng làm ăn vợ chồng bạn chu cấp từ 10 đến 15 triệu cho ông bà (ông bà mới 55 tuổi, khoẻ mạnh không ốm đau), ấy thế nhưng vẫn không hài lòng mà thường xuyên xúi bẩy con trai đánh con dâu.

Có lần bạn còn bị mẹ chồng bảo đánh chết nó đi, hay bảo bạn không đi tự tử mà chết à. Lý do lần nào cũng rất nhỏ nhặt như vậy, nhưng vào tay nhà chồng bạn nó thành chuyện khủng khiếp. Mà gia đình chồng thuần nông, chồng và em chồng học nghề, cô em chồng cũng không khác gì mẹ chồng, gia đình chồng khét tiếng ở quê là ghê gớm, em chồng sẵn sàng dạy khôn chị dâu và xúi giục anh trai, trong khi thường xuyên xin tiền sắm xe ga. Bạn nhiều lần muốn ly hôn nhưng không có bằng chứng những lần chồng đánh thập tử nhất sinh, rồi nhà chồng khiêu chiến. Vậy bây giờ bạn tôi phải làm sao, có vài lần đánh nặng thì có ô sin, hàng xóm, thợ làm chứng kiến nhưng họ sợ không dám lên tiếng. Ở quê bố mẹ chồng đi rêu rao bạn tôi láo toét, đủ kiểu. Làm thế nào để tất cả dân làng biết về gia đình nhà chồng bạn? Vừa hôm qua có cả mẹ vợ ở đấy chồng bạn cầm thẳng đĩa ném vào bạn, may mà chỉ bị đau chứ không bị nát mặt, định cầm cả nồi rau vừa nấu hất vào mặt bạn nhưng rất may mẹ bạn kịp khép cửa nên không việc gì, vậy giờ gia đình bạn phải làm gì khi cả nhà chồng hung đồ như thế?

Hoa



XEM THÊM http://ift.tt/2eFKc3W

Bạn trai luôn nghĩ tôi có ý đồ xấu

Kể từ ngày chia tay người yêu cũ, tôi bắt đầu thay đổi, hứa sẽ không yêu ai nữa. Rồi vì anh quá kiên trì, chân thành, lúc nào cũng tốt với tôi nên một thời gian sau tôi động lòng suy nghĩ lại, đồng ý làm người yêu anh. Thời gian đầu lúc nào anh cũng quan tâm, yêu tôi, lo lắng cho tôi từng tí, đi đâu hoặc có việc gì anh đều nói. Khi cãi nhau, chia tay, anh đều là người làm hòa trước.

Thời gian gần đây anh lại thay đổi, đi đâu cũng không nói, làm gì tôi hỏi cũng la mắng, hơi tí anh đòi chia tay. Tôi nhiều lần khuyên anh nhưng đâu lại vào đấy. Tôi cố gắng để anh thay đổi mà không được. Nhiều lần tôi cố quên anh mà không được. Giờ tôi biết phải làm sao đây? Lúc nào tôi cũng chỉ biết khóc. Tôi có ý tốt giúp anh thì anh lại luôn nghĩ xấu tôi. Mong các bạn cho tôi lời khuyên.

Huyền



XEM THÊM http://ift.tt/2eFKc3W

Chồng tôi thấy bồ có thai liền tổ chức cưới

Tôi và chồng lấy nhau được 3 năm và có bé gái 2 tuổi. Tôi 28, chồng 29 tuổi. Vợ chồng cùng đi làm trên thành phố, công việc thu nhập tạm ổn, chồng tuy là kỹ sư xây dựng nhưng công ty không phát lương mà cuối năm mới lĩnh một lần luôn. Một năm đầu khi kết hôn, mọi chi tiêu sinh hoạt đều dựa vào lương của tôi, lương chồng để dành cuối năm lĩnh một lần luôn nhưng cũng không được nhiều. Vì gia đình chồng chỉ có một người con nên cưới xong tôi sinh em bé luôn, sinh xong mọi chuyện mới bắt đầu. Tôi được nghỉ thai sản 6 tháng nên về nhà chồng ở cữ, trong lúc này có công việc tốt dù lương không cao, ở gần nhà chồng và cũng gần nhà tôi. Xác định là không ở thành phố dài lâu, mẹ con tôi lên thành phố, chi tiêu cũng không đủ để lo cho 3 người rồi mướn thêm người giữ con nữa nên tôi xin làm ở dưới quê trước, tiện cho ông bà chăm cháu giúp, tôi cũng được gần con, chồng sẽ xin về sau.

Vậy mà khi con chưa được 12 tháng chồng tôi trên thành phố đã có nhân tình. Trong khi mình thì bận tối mặt đi làm giờ hành chính, trưa và chiều về thì cho con ăn, giặt giũ, rồi lại dỗ con ngủ, đến khi con ngủ tôi cũng mệt rã rời, chỉ muốn nghỉ thôi nên thời gian điện thoại cho chồng cũng ít. Chồng đi làm trên đó không đem tiền về cho tôi, còn lấy hết vàng cưới mà bố mẹ chồng cho, sau đó nhờ bố mẹ chồng vay thêm tiền làm ăn gì đó, giờ tôi mới biết anh lấy tiền này đi du lịch, đi chơi cùng bồ nhí. Rồi bồ của chồng tôi có thai, siêu âm là bé trai. Anh thích con trai nên nghe tin đó đã tổ chức đám cưới tại nhà chị ta mà không cần nhà trai đến. Anh còn đem chiếc xe tôi mua đem cầm để tổ chức đám cưới cùng chị ta. Vậy là trong một năm tôi mất hết vàng cưới và còn thiếu nợ 50 triệu.

Tôi khóc rất nhiều nhưng nghĩ chồng chỉ vì phút yếu lòng khi không có vợ con cạnh bên, tôi gặp và nói chuyện nhưng chị ta kêu xã hội đen đến, còn dọa không cho tôi về. Tưởng chồng sẽ hồi tâm chuyển ý quay về với vợ con, tôi yêu cầu anh không được liên lạc với chị kia. Khi nào chị sinh con thì yêu cầu của tòa về việc cấp dưỡng ra sao sẽ cấp dưỡng. Thế mà anh lại qua lại với người phụ nữ đó, xuống thăm con. Tôi muốn ly hôn nhưng mẹ chồng rất tốt, cha chồng nhậu suốt ngày không lo cho gia đình. Đôi lúc tôi thấy mình thật tội nghiệp, mẹ chồng lại khổ vì bố chồng rồi, giờ khổ vì con nên không nỡ rời xa bà. Bố mẹ đẻ khuyên tôi nên cho anh cơ hội, tôi có nên nghe theo không?

Nguyệt



XEM THÊM http://ift.tt/2eFKc3W

Thứ Sáu, 13 tháng 1, 2017

Tôi và mối tình đầu luôn dõi theo nhau âm thầm trong cuộc sống

Hôm nay, vô tình nghe tâm sự của một đồng nghiệp về mối tình đầu của họ, tôi lại nhớ tới mối tình đầu của mình, một tình yêu trong sáng suốt bao năm học trò. Mới ngày đầu vào lớp 10, tôi bị ấn tượng mạnh bởi cậu bạn cùng lớp. Cậu cao ráo, năng nổ, lễ phép, học rất giỏi, được lòng thầy cô và các bạn. Tôi ngược lại, khuôn mặt ưa nhìn (theo nhận xét của mọi người) nhưng lại thấp bé, nhút nhát, học hành ở mức trung bình khá; nói chung là không có gì nổi bật. Tôi biết trong lớp và cả lớp khác có rất nhiều người chú ý đến bạn nên luôn giấu tình cảm của mình trong lòng, không chuyện trò mà chỉ âm thầm để ý đến bạn. Bạn không biết được tình cảm của tôi, còn tư vấn cho người bạn cùng lớp tặng quà cho tôi, tôi đã rất buồn.

Sang năm lớp 11, chúng tôi đi học thêm nhiều hơn, sáng học chính khóa, chiều học thêm, gần như không có ngày nghỉ. Cũng từ đó tôi và bạn có nhiều dịp nói chuyện với nhau hơn. Tôi rất bất ngờ khi bạn tỏ tình. Khỏi phải nói tôi đã vui mừng như thế nào nhưng cũng rất lo vì bên cạnh bạn vẫn có rất nhiều người theo đuổi, bởi bạn vốn là người đào hoa. Chúng tôi đã trải qua quãng thời gian học sinh như thế, nhẹ nhàng, bình yên nhưng không tránh khỏi những lúc giận dỗi. Chúng tôi cùng động viên nhau học.

Từ khi có bạn, quãng đường 20 cây số đi học thêm với tôi không còn dài, cũng chẳng thấy mệt mỏi khi những ngày hè nắng như thiêu đốt, đạp xe đi đi về về 70 cây số học hết chính khóa lại học phụ đạo, rồi học thêm ở trung tâm. Giờ tôi cũng không nghĩ một cô bé chưa đầy 40kg lại có sức khỏe như thế. Những hôm học thêm buổi tối ở trung tâm, dù sớm hay muộn, bạn vẫn quyết đưa tôi về tận cổng rồi mới quay trở lại dù nhà tôi và bạn ngược đường về. Những hôm bạn dúi vào tay tôi con hạc giấy được gấp cẩn thận, hay tìm nơi phôtô đề cho tôi, hoặc chỉ là cái kẹo nhỏ lúc tôi đói bụng, là cái áo ấm bạn chuẩn bị khi biết chiều nay rét đầu đông về khiến tôi rất hạnh phúc.

Phải nói tôi và bạn hoàn toàn trái ngược nhau, bạn khéo léo bao nhiêu thì tôi lại vụng về bấy nhiêu. Những mảnh giấy màu đơn giản nhưng vào tay bạn đã trở thành hộp quà hay tấm thiệp rất độc đáo. Cứ thế, tôi và bạn nổi tiếng khắp trường, tất cả thầy cô bạn bè, cả khóa trên khóa dưới đều biết tên chúng tôi, sau đó đến phụ huynh biết chuyện. Tôi và bạn bị mắng một trận nên thân. Bạn đề nghị chia tay tôi để hai đứa cùng tập trung vào việc học, hứa hẹn với nhau sau khi đỗ đại học sẽ quay lại. Vậy là hai đứa xa nhau, mỗi ngày đều gặp trên lớp nhưng cố ngăn cản không cho nhớ về nhau, nói chuyện với nhau, quãng thời gian đó thật dài.

Sau đó hai đứa cũng không thể vượt qua được tình cảm, chúng tôi cùng hứa hẹn với phụ huynh sẽ học tập thật tốt, không để bố mẹ lo lắng, vậy là chúng tôi được trở về bên nhau. Rồi cả 2 cùng vào đại học với số điểm cao trong lớp. Bạn lên trước tìm nhà trọ, tìm đường đi gần nhất, tìm hiểu các thủ tục để nhập trường. Khi tôi lên, bạn đã dẫn tôi đi vòng quanh Hà Nội để cho quen với đường phố thủ đô. Bạn còn đưa tôi về tận nhà trọ không sợ tôi đi lạc đường. Bạn dẫn tôi đi mua những vật dụng cần thiết. Cứ thế, tôi nhận sự quan tâm chăm sóc của bạn, tôi càng ngày càng phụ thuộc và mất dần tính tự lập.

Cuối cùng, chính điều đó làm cho bạn chán tôi. Bạn biết, tôi vẫn rất yêu bạn và đau lòng nhiều như thế nào nên không nỡ nói lời chia tay, chỉ chọn cách im lặng rời bỏ tôi, mặc cho tôi đã nói yêu bạn nhưng không yếu đuối. Chỉ cần trước mặt tôi, bạn nói thật một lần rằng đã hết yêu thì tôi sẽ không bao giờ níu kéo, nhưng bạn không nói, cứ lúc thờ ơ để tìm hiểu người khác, lúc lại quan tâm làm cho tôi đau khổ vật vã suốt mấy năm trời, học hành giảm sút nghiêm trọng. Tôi biết bạn quan tâm tôi không phải vì còn yêu mà vì lo cho tôi, bởi đã bao năm qua bạn lo cho tôi như vậy. Chính điều đó làm tôi cứ hy vọng rồi lại thất vọng. Thà rằng bạn để tôi đau một lần rồi thôi.

Đến năm cuối đại học, bạn chính thức có người yêu, đó cũng là lúc tôi nhận ra mình cần thay đổi, tự lập và mạnh mẽ hơn. Tôi không còn thấy đau lòng mỗi khi nhìn bạn hạnh phúc bên người mới. Tôi tập trung học hành và cuối cùng cũng ra trường với tấm bằng khá. Giờ tôi đã có gia đình hạnh phúc với 2 đứa con kháu khỉnh, bạn cũng vậy.

Gửi bạn (mặc dù tôi biết bạn chẳng đọc được đâu): Cảm ơn bạn đã cho tôi những năm tháng tuổi học trò hồn nhiên ý nghĩa. Cảm ơn bạn đã lo lắng và quan tâm tôi suốt quãng thời gian dài. Tôi biết, cả tôi và bạn vẫn dõi theo để biết cuộc sống của nhau trên mạng xã hội, chưa một lần nói chuyện lại nhưng vẫn là những người bạn tốt và dành cho nhau những tình cảm chân thành. 

Thủy



XEM THÊM http://ift.tt/2eFKc3W

7 năm yêu anh giờ tôi chẳng nhận được gì

Tôi và anh quen nhau qua mạng, lúc đó tôi đang học lớp 12 còn anh học năm nhất một trường cao đẳng. Chúng tôi, hai người hai tỉnh thành khác nhau, cách nhau 100km, không biết từ lúc nào đã mến rồi yêu, dù chỉ là nói chuyện qua mạng và điện thoại nhưng cũng thấy nhớ lắm. Sau 5 tháng nói chuyện, chúng tôi quyết định gặp nhau. Thời gian trôi qua, dù tôi và anh cách xa nhau, một năm chỉ gặp nhau được 3 lần nhưng vẫn cố gắng vun đắp và giữ gìn tình yêu. Ngay từ đầu khi bố mẹ anh biết anh quen với tôi đã kịch liệt phản đối, dọa anh rằng nếu sau này còn qua lại với tôi thì ông bà sẽ đuổi đi vì lý do duy nhất là không muốn anh lấy vợ xa. Thời gian đó chúng tôi buồn lắm nhưng anh nói sau khi 2 đứa học xong, anh có công việc, không phải phụ thuộc bố mẹ nữa thì sẽ cưới tôi. Đến giờ đã gần 7 năm yêu nhau, tôi học xong nhưng không theo nghề, chấp nhận trái nghề để được gần anh.

Dường như ông trời cũng muốn thử thách tình yêu của chúng tôi. Sau một lần bị ốm nặng, sức khỏe tôi yếu rõ rệt, cuối cùng bố mẹ bắt về nhà không cho tôi đi làm xa nữa. Nhưng tôi nghĩ, sẽ quyết tâm đến cùng vì hạnh phúc 2 đứa. Còn anh, sau khi tôi về, anh đã nói chuyện với những người khác và có suy nghĩ sẽ nghe theo lời bố mẹ. Anh nói thương tôi nhưng sợ một ngày sẽ nghe theo bố mẹ mà đi lấy vợ, anh không muốn tôi lên với anh nữa, muốn tôi ở nhà ổn định. Tôi đã rất đau khổ khi anh nói vậy. Thế rồi chị tôi mở một siêu thị, cần người giúp, tôi lại đi, lần này ở gần anh hơn, anh vẫn yêu vẫn thương và hết lòng với tôi nhưng dường như luôn có điều gì giấu tôi. Tôi nhiều lần gặng hỏi nhưng anh chối.

Gần nhau, anh luôn tắt chuông điện thoại hoặc đến thăm tôi thì anh để điện thoại ở nhà, không bao giờ cho tôi xem. Dù tình cảm của anh tôi cảm nhận được nhưng sâu thẳm trong lòng thấy hoag mang, không biết làm gì. Anh luôn bị dằn vặt giữa 2 bên gia đình và tôi, chia tay thì nuối tiếc. 7 năm qua tôi cố gắng để được gì? 7 năm tôi chờ đợi để bây giờ anh nói không thể bỏ bố mẹ. Tôi biết phải làm gì bây giờ khi cứ yêu thì cả 2 đều đau khổ mà chia tay lại càng không thể vì chưa bao giờ hình dung được sống mà không có nhau.

Loan



XEM THÊM http://ift.tt/2eFKc3W

Bất hạnh sau khi tranh được người chồng thế lực từ tay cô gái quê

Tôi 33 tuổi, chồng 42 tuổi. Chúng tôi kết hôn được 10 năm, có một con gái 10 tuổi và con trai 6 tuổi. Tôi có thai cháu đầu rồi mới cưới. Chồng hiện bệnh rất nặng, bác sĩ nói thời gian của anh còn lại cỡ khoảng một năm đến năm rưỡi. Cách đây 10 năm chồng tôi là chủ tịch của một xã ven biển miền Trung, xã phát triển mạnh về du lịch nên anh rất có tiền đồ. Lúc đó tôi là con gái ở thị xã về nơi này làm thư ký cho một resort. Qua công việc tôi có cơ hội gặp anh, tôi đã bị đổ bởi anh ngay lập tức. Anh đẹp trai kiểu rắn rỏi của con trai vùng biển, sự nghiệp rộng mở, lại ăn nói rất có duyên. Mặc dù biết anh đã có người yêu nhưng không kiềm được cảm xúc, tôi quyết cho mình một cơ hội. Chị người yêu của anh ở xã bên cạnh, cách xa 20km. Với lợi thế "nhất cự li nhì tốc độ", thêm ưu điểm gái thị xã, có tuổi trẻ, nhan sắc, tôi nhanh chóng có được anh. Khi có bầu, tôi sang xã bên gặp mặt chị người yêu anh, nói cho chị biết về quan hệ của chúng tôi và tôi đã mang thai con anh, xin chị hãy rút lui. Chị bị sốc nhưng cũng đồng ý.

Sau đám cưới chúng tôi xây nhà ở riêng, nhà tôi giàu có, khang trang nhất trong vùng. Tôi nghỉ làm ở nhà chăm con. Nhưng sau đó tôi mới biết lấy anh là sai lầm nhất đời mình, cuộc hôn nhân của tôi là những ngày nước mắt chan cơm. Anh không nuôi bồ nhí, vợ bé nhưng thường xuyên cùng các ông chủ khách sạn, resort nhậu nhẹt rồi đi các dịch vụ tươi mát, tăng 2, tăng 3. Lúc đầu tôi có ghen tuông, anh nói lấy anh là tôi phải biết trước và chấp nhận điều này, không được làm ầm ĩ, cứ ở nhà hưởng thụ cuộc sống của người vợ nhàn rỗi, giữ mặt mũi cho anh. Anh hứa không bao giờ vì gái mà bỏ gia đình. Ghen tuông mãi nhưng không được hiệu quả gì, tôi đành phải chấp nhận. Năm con trai tôi lên 4 tuổi, anh phát bệnh phải nghỉ việc. Để trị bệnh cho anh, chúng tôi bán dần tài sản, nhà cửa. Bây giờ chúng tôi ở trong một căn nhà cấp 4 trống trước trống sau. Tôi mở một hàng tạp hoá nhỏ bán kiếm sống qua ngày. Mọi việc trong nhà do một mình tôi cáng đáng; nội ngoại hai bên không giúp được gì nhiều. Chồng tôi từ ngày bị bệnh tính cách càng nóng nảy, khó chịu. Tôi khổ không cách gì kể nổi nhưng cũng không dám bỏ đi, đành phải chịu đựng.

Cuối tuần trước, tôi về thị xã mua hàng, tình cờ gặp lại chị người yêu cũ của anh. Chị là chủ cửa hàng lớn mới mở. Hoá ra sau khi chia tay anh, chị bỏ lên thị xã xin việc rồi kết hôn với một anh ở đó. Hai vợ chồng chị sau mấy năm làm ăn trở nên giàu có, cuộc sống sung sướng, hạnh phúc làm chị trẻ và đẹp hơn tuổi thật nhiều, lại có phong thái của bà chủ lớn. Chị nói nhờ tôi và anh mà có cơ hội thay đổi, có động lực để phấn đấu và gặp được chồng chị bây giờ, ngày trước tôi dùng mọi cách có anh thì giờ ráng cùng anh cho đến cuối đời, đừng làm việc bất nghĩa bỏ rơi anh. Sao cuộc đời của chúng tôi lật ngược thế này, mấy năm khổ sở thêm nắng gió vùng biển làm tôi già đi rất nhiều, nhan sắc tàn phai, tương lai u ám. Bây giờ chồng bệnh tật, chúng tôi chạy ăn từng bữa, sắp tới tôi là góa bụa một nách hai con khi tuổi đời còn trẻ.

Tôi đã nghỉ làm rất lâu, cũng không còn trẻ trung, xinh đẹp để xin đi làm lại, tự kinh doanh thì tôi không có vốn, cũng không biết làm. Chẳng lẽ cuộc đời của tôi sẽ chôn vùi nơi hàng tạp hoá nhỏ ở xã này? Còn hai con nữa, làm sao tôi đủ sức nuôi tụi nhỏ tới lớn? Những người xung quanh nói tôi bị quả báo, đi hốt “rác” của người khác mà tưởng báu vật. Nhưng ngày xưa là anh chưa vợ, tôi gái chưa chồng, tôi không cướp chồng của ai, không vi phạm luật hôn nhân. Khi anh chưa là chồng, là cha của ai thì tôi nghĩ mình có quyền mưu cầu hạnh phúc cho bản thân chứ. Tôi hay đọc mục Tâm sự, dạo này có nhiều bài nói về nhân quả nên cũng sợ. Vậy có phải tôi bị quả báo không? Tôi phải làm gì bây giờ?

Ly



XEM THÊM http://ift.tt/2eFKc3W

10 năm bất hạnh sau khi cướp vị chủ tịch xã từ tay người khác

Tôi 33 tuổi, chồng 42 tuổi. Chúng tôi kết hôn được 10 năm, có một con gái 10 tuổi và con trai 6 tuổi. Tôi có thai cháu đầu rồi mới cưới. Chồng hiện bệnh rất nặng, bác sĩ nói thời gian của anh còn lại cỡ khoảng một năm đến năm rưỡi. Cách đây 10 năm chồng tôi là chủ tịch của một xã ven biển miền Trung, xã phát triển mạnh về du lịch nên anh rất có tiền đồ. Lúc đó tôi là con gái ở thị xã về nơi này làm thư ký cho một resort. Qua công việc tôi có cơ hội gặp anh, tôi đã bị đổ bởi anh ngay lập tức. Anh đẹp trai kiểu rắn rỏi của con trai vùng biển, sự nghiệp rộng mở, lại ăn nói rất có duyên. Mặc dù biết anh đã có người yêu nhưng không kiềm được cảm xúc, tôi quyết cho mình một cơ hội. Chị người yêu của anh ở xã bên cạnh, cách xa 20km. Với lợi thế "nhất cự li nhì tốc độ", thêm ưu điểm gái thị xã, có tuổi trẻ, nhan sắc, tôi nhanh chóng có được anh. Khi có bầu, tôi sang xã bên gặp mặt chị người yêu anh, nói cho chị biết về quan hệ của chúng tôi và tôi đã mang thai con anh, xin chị hãy rút lui. Chị bị sốc nhưng cũng đồng ý.

Sau đám cưới chúng tôi xây nhà ở riêng, nhà tôi giàu có, khang trang nhất trong vùng. Tôi nghỉ làm ở nhà chăm con. Nhưng sau đó tôi mới biết lấy anh là sai lầm nhất đời mình, cuộc hôn nhân của tôi là những ngày nước mắt chan cơm. Anh không nuôi bồ nhí, vợ bé nhưng thường xuyên cùng các ông chủ khách sạn, resort nhậu nhẹt rồi đi các dịch vụ tươi mát, tăng 2, tăng 3. Lúc đầu tôi có ghen tuông, anh nói lấy anh là tôi phải biết trước và chấp nhận điều này, không được làm ầm ĩ, cứ ở nhà hưởng thụ cuộc sống của người vợ nhàn rỗi, giữ mặt mũi cho anh. Anh hứa không bao giờ vì gái mà bỏ gia đình. Ghen tuông mãi nhưng không được hiệu quả gì, tôi đành phải chấp nhận. Năm con trai tôi lên 4 tuổi, anh phát bệnh phải nghỉ việc. Để trị bệnh cho anh, chúng tôi bán dần tài sản, nhà cửa. Bây giờ chúng tôi ở trong một căn nhà cấp 4 trống trước trống sau. Tôi mở một hàng tạp hoá nhỏ bán kiếm sống qua ngày. Mọi việc trong nhà do một mình tôi cáng đáng; nội ngoại hai bên không giúp được gì nhiều. Chồng tôi từ ngày bị bệnh tính cách càng nóng nảy, khó chịu. Tôi khổ không cách gì kể nổi nhưng cũng không dám bỏ đi, đành phải chịu đựng.

Cuối tuần trước, tôi về thị xã mua hàng, tình cờ gặp lại chị người yêu cũ của anh. Chị là chủ cửa hàng lớn mới mở. Hoá ra sau khi chia tay anh, chị bỏ lên thị xã xin việc rồi kết hôn với một anh ở đó. Hai vợ chồng chị sau mấy năm làm ăn trở nên giàu có, cuộc sống sung sướng, hạnh phúc làm chị trẻ và đẹp hơn tuổi thật nhiều, lại có phong thái của bà chủ lớn. Chị nói nhờ tôi và anh mà có cơ hội thay đổi, có động lực để phấn đấu và gặp được chồng chị bây giờ, ngày trước tôi dùng mọi cách có anh thì giờ ráng cùng anh cho đến cuối đời, đừng làm việc bất nghĩa bỏ rơi anh. Sao cuộc đời của chúng tôi lật ngược thế này, mấy năm khổ sở thêm nắng gió vùng biển làm tôi già đi rất nhiều, nhan sắc tàn phai, tương lai u ám. Bây giờ chồng bệnh tật, chúng tôi chạy ăn từng bữa, sắp tới tôi là góa bụa một nách hai con khi tuổi đời còn trẻ.

Tôi đã nghỉ làm rất lâu, cũng không còn trẻ trung, xinh đẹp để xin đi làm lại, tự kinh doanh thì tôi không có vốn, cũng không biết làm. Chẳng lẽ cuộc đời của tôi sẽ chôn vùi nơi hàng tạp hoá nhỏ ở xã này? Còn hai con nữa, làm sao tôi đủ sức nuôi tụi nhỏ tới lớn? Những người xung quanh nói tôi bị quả báo, đi hốt “rác” của người khác mà tưởng báu vật. Nhưng ngày xưa là anh chưa vợ, tôi gái chưa chồng, tôi không cướp chồng của ai, không vi phạm luật hôn nhân. Khi anh chưa là chồng, là cha của ai thì tôi nghĩ mình có quyền mưu cầu hạnh phúc cho bản thân chứ. Tôi hay đọc mục Tâm sự, dạo này có nhiều bài nói về nhân quả nên cũng sợ. Vậy có phải tôi bị quả báo không? Tôi phải làm gì bây giờ?

Ly



XEM THÊM http://ift.tt/2eFKc3W

Quả báo sau 10 năm cướp vị chủ tịch xã của người đàn bà khác

Tôi 33 tuổi, chồng 42 tuổi. Chúng tôi kết hôn được 10 năm, có một con gái 10 tuổi và con trai 6 tuổi. Tôi có thai cháu đầu rồi mới cưới. Chồng hiện bệnh rất nặng, bác sĩ nói thời gian của anh còn lại cỡ khoảng một năm đến năm rưỡi. Cách đây 10 năm chồng tôi là chủ tịch của một xã ven biển miền Trung, xã phát triển mạnh về du lịch nên anh rất có tiền đồ. Lúc đó tôi là con gái ở thị xã về nơi này làm thư ký cho một resort. Qua công việc tôi có cơ hội gặp anh, tôi đã bị đổ bởi anh ngay lập tức. Anh đẹp trai kiểu rắn rỏi của con trai vùng biển, sự nghiệp rộng mở, lại ăn nói rất có duyên. Mặc dù biết anh đã có người yêu nhưng không kiềm được cảm xúc, tôi quyết cho mình một cơ hội. Chị người yêu của anh ở xã bên cạnh, cách xa 20km. Với lợi thế "nhất cự li nhì tốc độ", thêm ưu điểm gái thị xã, có tuổi trẻ, nhan sắc, tôi nhanh chóng có được anh. Khi có bầu, tôi sang xã bên gặp mặt chị người yêu anh, nói cho chị biết về quan hệ của chúng tôi và tôi đã mang thai con anh, xin chị hãy rút lui. Chị bị sốc nhưng cũng đồng ý.

Sau đám cưới chúng tôi xây nhà ở riêng, nhà tôi giàu có, khang trang nhất trong vùng. Tôi nghỉ làm ở nhà chăm con. Nhưng sau đó tôi mới biết lấy anh là sai lầm nhất đời mình, cuộc hôn nhân của tôi là những ngày nước mắt chan cơm. Anh không nuôi bồ nhí, vợ bé nhưng thường xuyên cùng các ông chủ khách sạn, resort nhậu nhẹt rồi đi các dịch vụ tươi mát, tăng 2, tăng 3. Lúc đầu tôi có ghen tuông, anh nói lấy anh là tôi phải biết trước và chấp nhận điều này, không được làm ầm ĩ, cứ ở nhà hưởng thụ cuộc sống của người vợ nhàn rỗi, giữ mặt mũi cho anh. Anh hứa không bao giờ vì gái mà bỏ gia đình. Ghen tuông mãi nhưng không được hiệu quả gì, tôi đành phải chấp nhận. Năm con trai tôi lên 4 tuổi, anh phát bệnh phải nghỉ việc. Để trị bệnh cho anh, chúng tôi bán dần tài sản, nhà cửa. Bây giờ chúng tôi ở trong một căn nhà cấp 4 trống trước trống sau. Tôi mở một hàng tạp hoá nhỏ bán kiếm sống qua ngày. Mọi việc trong nhà do một mình tôi cáng đáng; nội ngoại hai bên không giúp được gì nhiều. Chồng tôi từ ngày bị bệnh tính cách càng nóng nảy, khó chịu. Tôi khổ không cách gì kể nổi nhưng cũng không dám bỏ đi, đành phải chịu đựng.

Cuối tuần trước, tôi về thị xã mua hàng, tình cờ gặp lại chị người yêu cũ của anh. Chị là chủ cửa hàng lớn mới mở. Hoá ra sau khi chia tay anh, chị bỏ lên thị xã xin việc rồi kết hôn với một anh ở đó. Hai vợ chồng chị sau mấy năm làm ăn trở nên giàu có, cuộc sống sung sướng, hạnh phúc làm chị trẻ và đẹp hơn tuổi thật nhiều, lại có phong thái của bà chủ lớn. Chị nói nhờ tôi và anh mà có cơ hội thay đổi, có động lực để phấn đấu và gặp được chồng chị bây giờ, ngày trước tôi dùng mọi cách có anh thì giờ ráng cùng anh cho đến cuối đời, đừng làm việc bất nghĩa bỏ rơi anh. Sao cuộc đời của chúng tôi lật ngược thế này, mấy năm khổ sở thêm nắng gió vùng biển làm tôi già đi rất nhiều, nhan sắc tàn phai, tương lai u ám. Bây giờ chồng bệnh tật, chúng tôi chạy ăn từng bữa, sắp tới tôi là góa bụa một nách hai con khi tuổi đời còn trẻ.

Tôi đã nghỉ làm rất lâu, cũng không còn trẻ trung, xinh đẹp để xin đi làm lại, tự kinh doanh thì tôi không có vốn, cũng không biết làm. Chẳng lẽ cuộc đời của tôi sẽ chôn vùi nơi hàng tạp hoá nhỏ ở xã này? Còn hai con nữa, làm sao tôi đủ sức nuôi tụi nhỏ tới lớn? Những người xung quanh nói tôi bị quả báo, đi hốt “rác” của người khác mà tưởng báu vật. Nhưng ngày xưa là anh chưa vợ, tôi gái chưa chồng, tôi không cướp chồng của ai, không vi phạm luật hôn nhân. Khi anh chưa là chồng, là cha của ai thì tôi nghĩ mình có quyền mưu cầu hạnh phúc cho bản thân chứ. Tôi hay đọc mục Tâm sự, dạo này có nhiều bài nói về nhân quả nên cũng sợ. Vậy có phải tôi bị quả báo không? Tôi phải làm gì bây giờ?

Ly



XEM THÊM http://ift.tt/2eFKc3W

Tôi chưa muốn yêu vì bị chi phối bởi đồng tiền quá nhiều

Cách đây 2 năm tôi đã chia tay bạn trai, lý do anh đưa ra là tôi không có tương lai, anh là dân thành phố mỗi tháng kiếm được 15 -20 triệu, còn tôi ở nhà thuê, lương sinh viên mới ra trường lúc đó mới chỉ gần 5 triệu, lại làm trái ngành. Với thu nhập như thế thì đến khi nào mới mua được nhà. Sau việc đó tôi cảm thấy hụt hẫng vô cùng, nhận ra sự quan trọng của đồng tiền trong xã hội ngày nay. Tôi lao vào kiếm tiền và không muốn yêu một ai cả dù cũng có nhiều người theo đuổi, ngỏ ý. Tôi tự ti bản thân không có sự nghiệp ổn định, rồi trước sau gì họ cũng bỏ mình.

Giờ đây bước sang tuổi 25, tiền tôi bắt đầu có dư nhưng sự nghiệp còn long đong lắm. Nhiều người nói tôi xinh, chỉ cần lấy chồng giàu là đủ, nhưng tôi lại không có cảm xúc đặc biệt gì với những người đó. Thêm nữa tôi lại lo sẽ trở thành "rau sạch" của họ nên luôn đề phòng. Khoảng thời gian gần đây tôi có cảm tình với một người, nhớ anh ấy và cũng mong anh ấy là người yêu mình. Thế nhưng 3 hôm sau tôi lại suy nghĩ lại, có một anh người yêu bên cạnh sẽ làm tôi bớt cô đơn hơn nhưng lại ảnh hưởng lớn đến công việc. Tôi nhìn những người bạn đã có chồng con xung quanh, người thì sướng từ trước giờ, người đang chật vật vì chồng con. Tôi lại không muốn sống cuộc sống như thế, chỉ muốn có chồng và sinh con khi đã để dư một khoản phòng khi bầu bì mà sinh bệnh, phòng khi trúng phải người chồng chẳng ra gì.

Tôi thấy mình đang bị đồng tiền chi phối quá nhiều, anh/chị nào đã trải qua tuổi 25 rồi có thể cho tôi một lời khuyên được không? Liệu tôi lựa chọn như vậy có sai không?

Thảo



XEM THÊM http://ift.tt/2eFKc3W

Tôi giàu mà 37 tuổi vẫn chưa tìm được cô gái trong trắng để cưới

Tôi là người đàn ông độc thân tương đối thành công trong kinh doanh. Sau khi tốt nghiệp đại học tôi xin vào làm việc cho một doanh nghiệp nhà nước hoạt động kinh doanh, qua vài năm từ số tiền lương tích cóp được, tôi mở cơ sở kinh doanh riêng cho mình, may mắn rất thuận lợi và thành công. Tôi đã tự cất được nhà 2 lầu cho ba mẹ ở, mua được ô tô 4 chỗ, ngoài ra còn gửi tiết kiệm cũng được hơn 2 tỷ đồng. Bạn bè, đồng nghiệp và người nhà luôn cho rằng như vậy là thành công rồi, giờ tôi lo cưới vợ đi, kẻo cha già con muộn.

Tôi cũng yêu qua nhiều mối tình từ lúc còn sinh viên đến khi ra trường đi làm. Trước đây là yêu nhưng tôi chưa muốn cưới vợ nên những người yêu tôi rồi đi lấy chồng hết vì không chờ đợi được nữa. Đến thời điểm này tôi cảm giác được là hơi muộn rồi nhưng trong lòng vẫn còn một suy nghĩa không thay đổi được:

Tôi luôn muốn cưới vợ nhưng vợ phải còn trinh. Tôi không cần vợ con nhà giàu, con sếp, không cần vợ có việc làm ổn định. Tôi luôn đảm bảo được cuộc sống vợ chồng sau này sẽ đầy đủ, nhưng vợ tôi nhất định phải còn trong trắng, chưa quan hệ tình dục mới được. Trước đây khi còn yêu các cô người yêu cũ, có em khi lên giường với tôi đã thú nhận không còn trinh, tôi vẫn nói không sao, anh sẽ bỏ qua. Nhưng trong đầu tôi không bỏ qua được, cứ làm chuyện đó với em tôi lại hình dung ra người đàn ông trước đây cũng làm như vậy. Có em khi quan hệ với tôi xong, tôi hỏi mới nói em không còn trong trắng. Vì thế những em đó khi đề nghị cưới tôi đều từ chối.    

Gần đây nhất tôi yêu em sinh viên năm cuối, tưởng là sinh viên chắc sẽ ổn, ai ngờ khi quan hệ em nói trước đây em đã có người yêu và làm chuyện đó với người yêu nhiều lần rồi. Có lúc tôi nghĩ chắc mình sẽ không cưới vợ luôn quá. Làm sao để cưới vợ được đây. Các anh đã cưới vợ rồi (bao gồm những anh may mắn cưới vợ còn trinh và những anh cưới vợ không còn trinh) nghĩ sao? Còn các chị em có cảm nghĩ gì?

Phong



XEM THÊM http://ift.tt/2eFKc3W

Nhiều khi tôi chẳng biết mình kiếm tiền để làm gì

Tôi 25 tuổi, có công việc ổn định nhưng lại rất cô đơn vì không có bạn bè, không có người yêu. Tôi đi làm xa nhà nên hầu như ngày nào cũng đối diện với 4 bức tường. Mọi người hay đùa tại không có người yêu nên thế, nhưng đối với tôi, có hay không chẳng mấy quan trọng, điều làm tôi buồn là mình hầu như chẳng có người bạn nào để tâm sự khi cần. Tôi cởi mở, dễ kết bạn nhưng do điều kiện công việc nên sau khi đi làm không có cơ hội tiếp xúc và quen biết nhiều.

Tôi cũng có khá nhiều bạn thân thời phổ thông và đại học, nhưng giờ đây mỗi người làm việc một nơi, công việc lại khác nhau nên có khi đôi năm chưa gặp mặt, tình bạn cứ thế nhạt dần; gặp trên mạng chỉ chào hỏi khách sáo cho có lệ, hầu như những lần nói chuyện hay hẹn đi chơi đều do tôi chủ động. Cứ thế giờ đây người còn lại có thể tâm sự với tôi chẳng còn ai. Mỗi lần lên mạng xã hội, nhìn bạn bè up ảnh ăn uống tụ tập tôi thấy cô đơn và buồn vô cùng. Nhiều khi tôi cứ nghĩ đi làm kiếm tiền để làm gì, thấy cuộc sống của mình thật thất bại. Tôi rất cần một lời khuyên để thoát khỏi cuộc sống buồn tẻ này.

Dương



XEM THÊM http://ift.tt/2eFKc3W

Thứ Năm, 12 tháng 1, 2017

Tôi hạnh phúc vì được chồng chiều chuộng hết mực

Chồng tôi có thể nói là người đàn ông tuyệt vời nhất tôi từng gặp, suốt gần 7 năm yêu và cưới về chung một mái nhà chưa giây phút nào tôi phải hối hận vì quyết định lấy anh. Có đôi lúc tôi nghĩ rằng phải chăng mình quá may mắn, quá hạnh phúc khi có được người bạn đời thật tuyệt vời, có nhiều người nói với tôi rằng giờ người đàn ông như anh thật hiếm có khó tìm.

Tôi với anh quen nhau cách đây gần 7 năm, ngày đó chúng tôi còn đi học, chỉ qua một lần tình cờ gọi cho anh họ (cũng là bạn anh) và bắt gặp giọng nói của anh từ đầu dây bên kia, tôi như trúng tiếng sét ái tình, hàng ngày cứ lấy lý do để được nghe giọng của anh. Dần dần chúng tôi nói chuyện nhiều hơn và yêu nhau từ lúc nào không biết. Tôi là cô gái khá mạnh mẽ nhưng lại có hoàn cảnh gia đình tương đối buồn, bố mất từ nhỏ còn mẹ đi làm xa, quanh năm ngày tháng sống với em trai, vì vậy tôi đã yêu khá sớm. Ở lứa tuổi cấp 3 tôi từng có 2 mối tình trong sáng, tuy nhiên đều bị họ lừa dối. Đến với anh (chồng tôi bây giờ) là người thứ 3 nhưng lại là người đàn ông đầu của cuộc đời tôi.

Anh trước khi yêu tôi thì chưa biết tình yêu là gì dù hơn tôi 3 tuổi. Có lẽ chính vì vậy mà tình yêu anh dành cho tôi thật chân thành. Nhà anh ở rất xa nhà tôi, 2 nhà cách nhau đến 300km, khi tôi xuống Hà Nội học được một năm anh đã ra trường đi làm. Vì đặc thù công việc mà anh toàn công tác tỉnh xa, những ngày tháng đó chúng tôi cứ yêu trong chờ đợi, nhưng tuyệt nhiên tôi chưa bao giờ phải bất an vì anh. Anh gọi tôi mỗi lúc có thể và ngày nào cũng dành hết thời gian nghỉ để tâm sự với tôi. Vì vậy có thể nói tuy yêu xa nhưng tôi cảm nhận lúc nào anh cũng bên cạnh tôi. Anh là người đàn ông rất tốt, không lãng mạn như bao người khác nhưng luôn cố làm những gì khiến tôi vui nhất.

Ban đầu khi gia đình biết chuyện giữa tôi và anh, mọi người khuyên đừng lấy chồng xa, giờ thì ai cũng giục mau cưới anh sớm bởi những hành động nhỏ của anh với mọi người, không hiểu anh đã làm gì mà khiến từ già tới trẻ, kể cả mẹ tôi đều nói nếu không lấy anh tôi sẽ không tìm được người thứ 2 như vậy. Chắc không gì khác ngoài sự chân thành, chăm chỉ của anh đã lay động mọi người. Đám cưới của chúng tôi diễn ra sau hơn 5 năm gắn bó, cả tôi và anh đều được 2 bên gia đình yêu thương hết mực. Bố mẹ chồng cũng rất tốt và yêu thương tôi, còn anh thì khỏi phải nói, anh cho tôi cảm giác mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên đời.

Từ ngày cưới anh thay đổi rất nhiều, trước đây không biết nấu ăn thì cưới nhau xong anh lại thành đầu bếp riêng của tôi, đi làm về là anh lăng xăng vào bếp tự giác dọn dẹp, phụ vợ cơm nước. Công việc của anh cũng thay đổi vì tôi, nếu trước đây anh theo nghề xây dựng đúng chuyên ngành học nhưng phải đi xa và thu nhập chỉ khoảng 6-7 triệu đồng, giờ về chung nhà với tôi anh lại đi học một khóa thuốc thú y và giờ đây trở thành nhân viên công ty thuốc, lương khởi điểm tháng đầu của anh đã 10 triệu rồi. Phạm vi làm việc của anh lại gần nhà mẹ đẻ tôi nên có thể ở lại giúp mẹ tôi chăm sóc nhà cửa.

Còn về công việc của tôi, tôi tốt nghiệp văn hóa và sau khi ra trường làm trong lĩnh vực du lịch, thường xuyên đi xa nên đa phần chỉ có mình anh ở nhà, cho tới bây giờ tôi có thai anh muốn tôi về nghỉ dưỡng vì sợ rằng làm du lịch đi nhiều sẽ không tốt cho tôi và con. Tôi phần vì lo sợ chuyện đó, phần vì muốn về nhà để có thời gian chăm sóc anh nên đã quyết định nghe theo anh. Từ ngày về ở nhà tôi mới hiểu công việc của anh thực sự vất vả ra sao, anh là người đàn ông chăm chỉ và trách nhiệm, dù công việc không gò bó thời gian nhưng muốn kiếm thêm nhiều tiền để lo cho mẹ con tôi mà ngày nắng cũng như ngày mưa anh đều đi thị trường để mở rộng thêm nguồn khách.

Ngay cả khi về nhà anh cũng không chịu nghỉ ngơi mà cứ làm cho tôi hết việc này việc nọ, nấu cơm giúp tôi. Khi tôi nghén thì anh chạy đôn chạy đáo hỏi người này người kia làm sao cho tôi đỡ nghén. Mỗi khi đi làm về ngang chợ anh lại gọi điện hỏi tôi muốn ăn gì để mua, đến mức những bà bán rau, hoa quả ngoài chợ cứ gặp tôi là khen anh chiều vợ. Tôi có bầu tính khí thất thường, hay cáu gắt nhưng anh lúc nào cũng nhẹ nhàng, ân cần. Ngay cả chuyện chăn gối 2 vợ chồng cũng rất hòa hợp vì anh luôn âu yếm, tâm lý, khi chưa mang thai thì vô cùng nồng nhiệt, khi tôi có thai rồi anh chủ động kiêng cho tôi, buổi tối đi ngủ anh chỉ ôm và xoa bóp cho tôi thôi. Nhiều lúc nghĩ thương anh, tôi cũng muốn chiều thì anh rất cẩn thận khiến tôi không có cảm giác khó chịu. Mỗi sáng trước khi đi làm bao giờ anh cũng đặt một nụ hôn thật ngọt ngào lên trán tôi. Đối với tôi, anh như một bầu trời đầy nắng, luôn ấm áp và đong đầy yêu thương. Mong sao cuộc sống của chúng tôi sẽ càng ngày càng hạnh phúc khi chào đón thiên thần bé nhỏ, kết tinh của tình yêu, tình vợ chồng giữa chúng tôi.

Ngân



XEM THÊM http://ift.tt/2eFKc3W

Mọi đau khổ anh xin nhận để em khỏi buồn phiền

Gửi em, người con gái anh yêu!

Vậy là cuối cùng chuyện chúng ta đã kết thúc mà không được trọn vẹn như mong muốn phải không em? Ngày 20/10 là ngày vui của phụ nữ, trong đó có em, nhưng là ngày đau khổ nhất của cuộc đời anh. Câu nói: “Em chưa bao giờ nghĩ chúng ta đi xa hơn” làm trái tim anh đau đớn vỡ thành trăm mảnh. Lần đầu tiên trong đời anh không biết đi đâu về đâu, anh thật sự lạc lối trong đêm ở một thành phố lạ lẫm với mình. Lần đầu tiên nhìn thấy em thoáng qua, anh không nghĩ sẽ yêu em đâu. Rồi đến một ngày anh thấy cô bé dễ thương với mái tóc lạ lại làm anh nhớ mãi.

Khi chúng ta trò chuyện tâm sự cũng là thời gian tình yêu trong anh ngày một lớn dần, in sâu vào trái tim anh và chỉ có mình anh hiểu. Lúc em biết được tất cả những gì anh giữ cho mình cũng là lúc hạnh phúc nhất anh có được. Thời gian đó thật ngắn ngủi nhưng tràn đầy niềm vui, tiếng cười và hạnh phúc. Một cái tết mà anh không bao giờ quên. Được nắm bàn tay xinh xinh ấm áp, cùng nhau đi chơi mà trong lòng anh thật ám ấp dù thời tiết rất lạnh. Anh mong thời gian dừng lại để mình mãi mãi như vậy. Em từng nói muốn được anh nắm tay đi dạo và đưa em đi chơi. Anh đã nhầm lẫn rồi phải không em, người đó không phải là anh. Anh không biết và cũng không hiểu, do em không có tình cảm hay tình yêu của anh không đủ lớn để em tin tưởng chấp nhận?

Những đêm vì nhớ em, anh chạy xe 2h chỉ đứng đó để được nhìn em rồi lặng lẽ quay về. Em nói sẽ làm cho anh không còn yêu em nữa, nhưng em ơi làm sao có thể như thế. Khi ta yêu ai đó bằng cả trái tim và thật lòng thì không bao giờ thay đổi được em ạ. Anh sẽ không thể nào hết yêu em, chỉ là anh cất giữ cho mình để em không bao giờ phải bận tâm nữa. Anh sẽ chôn tình yêu dành cho em vào sâu thẳm trái tim.

Khi ngồi viết những dòng tâm sự này anh rất nhớ em. Hình bóng em cứ hiện về trong tâm trí của anh. Yêu là mong người mình yêu vui vẻ, hạnh phúc dù điều đó không phải từ mình. Anh cũng vậy, cũng mong em được vui vẻ, hạnh phúc em nhé. Mọi đau khổ này anh sẽ tự mình ôm lấy, không để em phải buồn phiền đâu. Mong rằng em hãy nhớ, có một người đứng sau lo lắng, chờ đợi em, sẵn sàng lắng nghe em chia sẻ những khó khăn, nỗi buồn trong cuộc sống. Mãi mãi yêu em, cô bé.

Kiên



XEM THÊM http://ift.tt/2eFKc3W

Sẽ từ bỏ người bạn trai 'không làm gì khi qua đêm cùng tôi'

Tôi là tác giả bài "Qua đêm ở nhà tôi nhưng anh nhất quyết không làm chuyện ấy". Tôi thực sự rất sốc khi đọc comment của mọi người, không biết bài của mình lại được nhiều người quan tâm và sự việc đi quá xa như vậy. Tôi có nhiều người theo đuổi, khi ở Việt Nam và khi đi học thạc sĩ cũng vậy. Có những người thương tôi nhiều năm nhưng tôi không có tình cảm với ai trong số họ cho tới khi gặp anh. Tôi cảm thấy anh là người hiền lành và tốt tính. Tôi thực ra rất mạnh mẽ và quyết đoán, luôn có hướng xử lý mọi việc và những tình huống phát sinh rất nhanh chóng (trong công việc), luôn được sếp và đồng nghiệp tin tưởng. Mọi người cũng hay tâm sự cùng tôi những chuyện riêng của họ. Mặc dù tôi không đưa ra được lời khuyên gì, chỉ ngồi nghe, nhìn họ chăm chú và gật đầu. Có những lúc đi bus, người ngồi kế bên cũng kể chuyện của họ cho tôi nghe.

Tôi luôn cố gắng làm cho cuộc sống hàng ngày của mình bớt nhàm chán, sáng dậy sớm tập thể dục, nấu ăn làm việc nhà và đi làm; tối về thêu thùa may vá, làm đồ handmade và đọc sách. Khi ở công ty tôi rất năng động, nhưng về nhà tôi chỉ tự kỷ một mình, tự làm mọi việc từ sửa điện, sửa quạt, khoan tường, những việc "đàn ông" trong nhà và mọi thứ đều một mình. Tôi nuôi em trai học đại học, hàng tháng đưa mẹ xuống Sài Gòn khám bệnh và lấy thuốc. Hiện em tôi đã tốt nghiệp hai trường đại học đều đạt bằng giỏi và đã đi làm, tôi không phải nuôi nữa. Tôi chưa bao giờ phải lo lắng về tài chính.

Tuy nhiên tôi có lòng thương người và tin người khác một cách hơi quá đáng. Khi mới xuống Sài Gòn, nhìn những người ăn xin lê lết trên đường tôi đã bật khóc ngon lành. Đi chợ thấy người già và trẻ em bán rau củ là tôi mua hết cho họ về sớm và mang về chia cho hàng xóm. Tôi sẵn sàng nhường cái dù của mình cho một ông lão đi dưới mưa khi biết ông còn phải đi một quãng đường xa nữa mới tới nhà. Ngồi trạm bus, nghe bà ngồi kế bên nói bị mất tiền và bị lỡ chuyến xe về quê, tôi đưa bà số tiền còn lại trong túi mình và đi bộ về. Nếu đi bus thì chỉ 2 trạm là tới, đi bộ phải mất hơn 20 phút, nhưng tôi vẫn cảm thấy rất vui. Ba má thường hay dặn tôi đừng có thấy ai nói gì cũng tin và đừng có thương người quá. Tôi nghe cũng có lý nhưng khi gặp trường hợp đó lại cầm lòng không đặng. Tôi và các bạn lập một nhóm từ thiện và đã hoạt động được 8 năm.

Về anh, tôi chưa biết nhiều. Anh cũng chưa nói thương tôi, chỉ nói là có tình cảm. Thời gian đầu khi chưa gặp nhau chính thức (đi ăn tối và uống cà phê) chúng tôi có rất nhiều chuyện để nói và rất vui. Anh rất quan tâm tôi, nhưng càng về sau tôi thấy anh càng hời hợt. Khi quen được khoảng một tháng, 3 tuần sau đó anh không liên lạc, nói phải học bài để thi lên cấp gì đó ở công ty. Nhiều lúc tôi cũng cảm thấy hành tung của anh đúng là bí ẩn, nhưng vẫn tin anh.
Mọi người comment đều nói anh có gia đình hoặc bạn gái, hay là có vấn đề về giới tính, nhưng tôi tin là anh không có. Có lẽ chỉ vì anh không thương tôi nên mới đối xử với tôi như vậy. Tôi nghĩ mọi chuyện là do tôi hết.

Xin đính chính là tôi thương anh nên đề nghị anh "chuyện đó", từ "thương" của tôi có nghĩa là "yêu" chứ không phải thương hại. Hai ngày qua tôi xin nghỉ phép đi du lịch cho khuây khỏa. Tôi sẽ không níu kéo và sẽ lại một mình, tự tạo niềm vui cho mình và sẽ cố gắng không buồn nhiều nữa. Cảm ơn mọi người.

Diệp



XEM THÊM http://ift.tt/2eFKc3W

Thứ Tư, 11 tháng 1, 2017

Bức xúc vì sếp cứ bắt tập văn nghệ trong giờ làm

Tôi là nữ, 25 tuổi, nhân viên văn phòng. Tôi từng làm qua công ty gia đình, tư nhân và nước ngoài. Tôi rất sợ mỗi khi cuối năm, công việc đã bận ngập đầu mà sếp còn bắt tập văn nghệ. Tôi hát không hay, múa không giỏi, thân hình lại thấp, hơi tròn, da ngăm, mặt nhiều mụn cũng như tính tình hướng nội, ghét múa hát, ghét đứng trên sân khấu và sợ mọi người nhìn, bình phẩm. Tôi lại phải tốn tiền mua quần áo, mỹ phẩm bôi thật nhiều lên để che. Nội việc này thôi cũng làm tôi ám ảnh, sợ hãi vì đắp phấn che nhưng ánh đèn nó vẫn rõ những mụn đỏ, da xù xì lẫn với giọng hát phô ngang. Tôi chỉ muốn đi làm, làm việc cho công ty, chứ thật sự không muốn trình diễn ca múa gì cả nhưng sếp cứ bắt phải ra hát chính, múa tới mấy bài.

Tôi cũng không thích phải bớt xén thời gian làm việc để đi tập, rồi dù làm xong việc hay chưa xong cũng phải tăng ca, đi làm thêm không lương thứ 7, chủ nhật chỉ vì bận đi tập hát múa trong tuần. Tôi lên mạng tìm mà không thấy ai có tình trạng như mình. Những ngày cuối năm tôi chỉ muốn nghỉ việc vì bị ép làm cái mình sợ, mình không thích, phải uốn éo trên sân khấu cho cả trăm người nhìn. Rồi trong phòng cũng có vài người như tôi, họ bị tập, bắt tập, dẫn đến tâm lý căng thẳng, làm không được bị sếp la, liếc..., tự dưng làm xích mích nội bộ, lời qua tiếng lại bởi chuyện không đâu.

Thiết nghĩ, văn nghệ ca múa là cần thiết nhưng nhân viên nào có tài năng, đam mê thì hãy cống hiến. Nhân viên nào bận gia đình, không thích thì cho tham gia hậu cần chuẩn bị, còn không thì khi đặt tiệc cuối năm nhà hàng có chuẩn bị sẵn ca sĩ, vũ công hay dàn nhạc, cứ lên mà triển khai. Chứ sếp không diễn, cứ chạy theo thành tích, bắt ép người này người kia tập mấy tháng trời để được khen, nở mày nở mặt, thật sự nhiều người không chịu nổi. Mọi người tư vấn xem tôi nên làm gì? Tôi thật sự stress lắm. Có phải các công ty khác nhân viên cũng bị ép diễn văn nghệ không?

Thảo



XEM THÊM http://ift.tt/2eFKc3W

Chồng luôn khiến tôi thoải mái chuyện ấy kể cả lúc tôi mang bầu

Chồng tôi có thể nói là người đàn ông tuyệt vời nhất tôi từng gặp, suốt gần 7 năm yêu và cưới về chung một mái nhà chưa giây phút nào tôi phải hối hận vì quyết định lấy anh. Có đôi lúc tôi nghĩ rằng phải chăng mình quá may mắn, quá hạnh phúc khi có được người bạn đời thật tuyệt vời, có nhiều người nói với tôi rằng giờ người đàn ông như anh thật hiếm có khó tìm.

Tôi với anh quen nhau cách đây gần 7 năm, ngày đó chúng tôi còn đi học, chỉ qua một lần tình cờ gọi cho anh họ (cũng là bạn anh) và bắt gặp giọng nói của anh từ đầu dây bên kia, tôi như trúng tiếng sét ái tình, hàng ngày cứ lấy lý do để được nghe giọng của anh. Dần dần chúng tôi nói chuyện nhiều hơn và yêu nhau từ lúc nào không biết. Tôi là cô gái khá mạnh mẽ nhưng lại có hoàn cảnh gia đình tương đối buồn, bố mất từ nhỏ còn mẹ đi làm xa, quanh năm ngày tháng sống với em trai, vì vậy tôi đã yêu khá sớm. Ở lứa tuổi cấp 3 tôi từng có 2 mối tình trong sáng, tuy nhiên đều bị họ lừa dối. Đến với anh (chồng tôi bây giờ) là người thứ 3 nhưng lại là người đàn ông đầu của cuộc đời tôi.

Anh trước khi yêu tôi thì chưa biết tình yêu là gì dù hơn tôi 3 tuổi. Có lẽ chính vì vậy mà tình yêu anh dành cho tôi thật chân thành. Nhà anh ở rất xa nhà tôi, 2 nhà cách nhau đến 300km, khi tôi xuống Hà Nội học được một năm anh đã ra trường đi làm. Vì đặc thù công việc mà anh toàn công tác tỉnh xa, những ngày tháng đó chúng tôi cứ yêu trong chờ đợi, nhưng tuyệt nhiên tôi chưa bao giờ phải bất an vì anh. Anh gọi tôi mỗi lúc có thể và ngày nào cũng dành hết thời gian nghỉ để tâm sự với tôi. Vì vậy có thể nói tuy yêu xa nhưng tôi cảm nhận lúc nào anh cũng bên cạnh tôi. Anh là người đàn ông rất tốt, không lãng mạn như bao người khác nhưng luôn cố làm những gì khiến tôi vui nhất.

Ban đầu khi gia đình biết chuyện giữa tôi và anh, mọi người khuyên đừng lấy chồng xa, giờ thì ai cũng giục mau cưới anh sớm bởi những hành động nhỏ của anh với mọi người, không hiểu anh đã làm gì mà khiến từ già tới trẻ, kể cả mẹ tôi đều nói nếu không lấy anh tôi sẽ không tìm được người thứ 2 như vậy. Chắc không gì khác ngoài sự chân thành, chăm chỉ của anh đã lay động mọi người. Đám cưới của chúng tôi diễn ra sau hơn 5 năm gắn bó, cả tôi và anh đều được 2 bên gia đình yêu thương hết mực. Bố mẹ chồng cũng rất tốt và yêu thương tôi, còn anh thì khỏi phải nói, anh cho tôi cảm giác mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên đời.

Từ ngày cưới anh thay đổi rất nhiều, trước đây không biết nấu ăn thì cưới nhau xong anh lại thành đầu bếp riêng của tôi, đi làm về là anh lăng xăng vào bếp tự giác dọn dẹp, phụ vợ cơm nước. Công việc của anh cũng thay đổi vì tôi, nếu trước đây anh theo nghề xây dựng đúng chuyên ngành học nhưng phải đi xa và thu nhập chỉ khoảng 6-7 triệu đồng, giờ về chung nhà với tôi anh lại đi học một khóa thuốc thú y và giờ đây trở thành nhân viên công ty thuốc, lương khởi điểm tháng đầu của anh đã 10 triệu rồi. Phạm vi làm việc của anh lại gần nhà mẹ đẻ tôi nên có thể ở lại giúp mẹ tôi chăm sóc nhà cửa.

Còn về công việc của tôi, tôi tốt nghiệp văn hóa và sau khi ra trường làm trong lĩnh vực du lịch, thường xuyên đi xa nên đa phần chỉ có mình anh ở nhà, cho tới bây giờ tôi có thai anh muốn tôi về nghỉ dưỡng vì sợ rằng làm du lịch đi nhiều sẽ không tốt cho tôi và con. Tôi phần vì lo sợ chuyện đó, phần vì muốn về nhà để có thời gian chăm sóc anh nên đã quyết định nghe theo anh. Từ ngày về ở nhà tôi mới hiểu công việc của anh thực sự vất vả ra sao, anh là người đàn ông chăm chỉ và trách nhiệm, dù công việc không gò bó thời gian nhưng muốn kiếm thêm nhiều tiền để lo cho mẹ con tôi mà ngày nắng cũng như ngày mưa anh đều đi thị trường để mở rộng thêm nguồn khách.

Ngay cả khi về nhà anh cũng không chịu nghỉ ngơi mà cứ làm cho tôi hết việc này việc nọ, nấu cơm giúp tôi. Khi tôi nghén thì anh chạy đôn chạy đáo hỏi người này người kia làm sao cho tôi đỡ nghén. Mỗi khi đi làm về ngang chợ anh lại gọi điện hỏi tôi muốn ăn gì để mua, đến mức những bà bán rau, hoa quả ngoài chợ cứ gặp tôi là khen anh chiều vợ. Tôi có bầu tính khí thất thường, hay cáu gắt nhưng anh lúc nào cũng nhẹ nhàng, ân cần. Ngay cả chuyện chăn gối 2 vợ chồng cũng rất hòa hợp vì anh luôn âu yếm, tâm lý, khi chưa mang thai thì vô cùng nồng nhiệt, khi tôi có thai rồi anh chủ động kiêng cho tôi, buổi tối đi ngủ anh chỉ ôm và xoa bóp cho tôi thôi. Nhiều lúc nghĩ thương anh, tôi cũng muốn chiều thì anh rất cẩn thận khiến tôi không có cảm giác khó chịu. Mỗi sáng trước khi đi làm bao giờ anh cũng đặt một nụ hôn thật ngọt ngào lên trán tôi. Đối với tôi, anh như một bầu trời đầy nắng, luôn ấm áp và đong đầy yêu thương. Mong sao cuộc sống của chúng tôi sẽ càng ngày càng hạnh phúc khi chào đón thiên thần bé nhỏ, kết tinh của tình yêu, tình vợ chồng giữa chúng tôi.

Ngân



XEM THÊM http://ift.tt/2eFKc3W

Cảm kích tấm chân tình của vợ người đàn ông tôi từng yêu

Sau khi người cô ruột gửi cho tôi đường link bài viết: “Tôi có nên cho chồng biết anh có một đứa con riêng”, 2 tháng nay tôi trăn trở nhiều, qua mục tâm sự tôi muốn trải lòng những suy nghĩ của mình. Trước tiên, xin cảm ơn báo VnExpress và tác giả bài viết trên – vợ của người yêu cũ tôi, những tâm sự của cô ấy thật chân thành. Tôi vô cùng cảm kích và thấy mình có một phần lỗi lầm khi cứ im lặng suốt hơn 10 năm qua.

Hơn 10 năm trước, khi chia tay anh tôi đang là sinh viên năm thứ 2 đại học, sau đó tôi theo gia đình định cư ở Australia. Lúc mới qua, tôi không hề biết mình đang mang thai đứa con của tình cũ, gần 3 tháng sau tôi mới biết và kể cho chị gái nghe. Gia đình tôi không ai trách móc, đay nghiến, chỉ động viên an ủi tôi cố gắng vượt qua giai đoạn khủng hoảng này. Tôi bảo lưu việc học một năm để sinh con, đứa bé ở với ông bà ngoại và gọi tôi là dì. Khi đi làm, tôi quen chồng bây giờ là người Australia, anh biết quá khứ của tôi, rất thông cảm, chia sẻ. Đến bây giờ mẹ con tôi đã đoàn tụ, tôi mãn nguyện về cuộc sống hiện tại của mình.

Gửi vợ của người yêu cũ của tôi: Cảm ơn cô đã chăm sóc, cảm thông với quá khứ của anh ấy. Còn về đứa bé, tôi sẽ cho cháu biết về cha của nó khi nào cháu trưởng thành. Chúc gia đình cô luôn luôn mạnh khỏe và hạnh phúc.

Ngọc



XEM THÊM http://ift.tt/2eFKc3W

Mẹ đối xử với con cái còn không bằng người ngoài

Trong thời gian cấp bách tôi bàn với vợ sẽ bán vàng bạc lúc cưới và hỏi mượn mẹ thêm để trả nợ đáo hạn, sau đó khi làm xong sổ hộ khẩu sẽ tiếp tục vay lại và trả mẹ số tiền mượn đó. Mẹ không cho mượn vì bà nói chỉ còn ít tiền để phòng thân, vợ tôi bức xúc vì mẹ chỉ có một đứa con mà khi lâm cảnh túng quẫn cũng không chịu cứu giúp, dù tôi là đứa con có hiếu, không ăn chơi đua đòi.

Tiếp theo là mâu thuẫn gia đình nổ ra, mẹ nói sẽ bỏ nhà ra đi thì vợ ra đi trước để tôi lại với mẹ. Vợ nói tôi là con nên không thể bỏ mẹ được. Trước khi ra đi vợ nói với mẹ tôi là mở cửa cho vợ tôi vào nói chuyện nhưng mẹ không mở, chỉ ở trong nhà nói ra. Vợ tôi hỏi mẹ số tiền nợ anh tôi 100 triệu xây nhà anh tôi cần trả vào cuối năm nay thì mẹ nói nhà là nhà của chúng tôi chứ không phải nhà mẹ, 100 triệu đó mẹ không nợ nần gì ai hết mặc dù nhà đó chỉ mẹ tôi ở, tôi có lòng đưa mẹ lên ở cùng giờ lại vướng thêm nợ.

Vợ bỏ đi một tuần thì tôi khuyên nên về, vợ nói sẽ về để cùng tôi lo trả nợ, thế nhưng vợ nhất quyết không chịu xin lỗi mẹ vì cho rằng chẳng có gì sai cả, sao lại phải xin lỗi. Tôi giải thích rằng xin lỗi không phải là chịu nhận mình sai mà là để gia đình êm ấm, chịu lùi một bước để giữ hòa khí gia đình nhưng cũng không được. Mẹ thấy vợ tôi về mà không chịu xin lỗi bà rất tức giận, vợ tôi ra vào cũng tránh mặt mẹ để không xảy ra va chạm nhưng không thể tránh khỏi, đỉnh điểm là vì mấy cây móc áo vợ đem trả mà không nói bà một tiếng, thế là bà làm ầm lên, qua phòng net của tôi đòi chia tiền net (bình thường mùng 10 hàng tháng mới chia). Vợ tôi đi chợ về nghe vậy rất tức giận vì mẹ nói giờ xem như người dưng, không cần biết quy luật trước kia là gì hết. Sau đó hai mẹ con tiếp tục cãi nhau, tôi cũng thật bất lực khi không can ngăn để 2 người lớn tiếng.

Tôi là con, không thể bỏ mẹ tôi được nên cố gắng chăm sóc cho bà, đồng thời dỗ dành vợ. Số tiền anh vợ cho chúng tôi vay giấu không cho ai biết, giờ vì tức giận mẹ tôi đã đi kể hết với mọi người, bêu xấu cả gia đình sui gia bên mẹ vợ tôi, giờ gia đình bên vợ muốn cô ấy bỏ tôi, không muốn con họ chịu khổ nữa. Tôi cảm giác những ngày sắp tới sẽ là những ngày tồi tệ nhất trong cuộc đời, mọi chuyện ngày càng diễn tiến theo hướng xấu đi. Tôi giờ chỉ muốn chết đi cho xong chuyện nhưng lại không thể vì như vậy sẽ có tội rất lớn là bỏ lại 2 người phụ nữ mà tôi yêu thương và cũng yêu thương tôi nhất. Xin mọi người chỉ giúp cho tôi hướng đi sao cho hợp tình hợp lý.

Hải



XEM THÊM http://ift.tt/2eFKc3W